Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Sẽ như thế nào - Nếu chúng mình lấy nhau

"Nếu chúng mình lấy nhau, sẽ như thế nào nhỉ, 2 năm nữa, hay 3 năm nữa, tương lai thì không thể nói trước được rồi, vậy em có thể cùng anh xây đắp ngôi nhà nhỏ không? Em không biết nữa, chỉ biết rằng lúc này đây, em yêu anh, hôm qua hôm nay và ngày mai.... Thời gian yêu anh cũng mới đây thôi nhưng cũng đủ để em mong muốn được chung sống cùng một mái nhà với anh, cùng gắn bó và làm đẹp cho tổ ấm của mình, anh yêu ạ!"
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn chúng mình sẽ có công việc thật ổn định trước khi chính thức thuộc về nhau vĩnh viễn. Em không cần chúng mình có một công việc kiếm ra nhiều tiền để trở nên quá giàu có, cũng không mong mình sẽ trở thành ông này hay bà kia. Chỉ cần một công việc có thể giúp chúng mình ổn định cuộc sống và không phải lo thiếu trước hụt sau. Chỉ mong mình luôn cố gắng mỗi ngày để chính chúng mình tốt hơn và biết chi tiêu đồng tiền mình làm ra một cách hợp lý nhất. Và cũng vì em không muốn chúng mình bị cuốn vào vòng xoay cơm – áo – gạo – tiền mà quên mất đi sự hiện diện của người còn lại trong cuộc đời mình. Trước tất cả mọi thứ, em mưu cầu sự bình yên trong ngôi nhà nhỏ có anh và em.
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn lễ cưới của mình sẽ được trang trí bởi màu xanh blue và màu trắng tinh khôi. Màu xanh tượng trưng cho một tương lai tươi sáng với vô vàn niềm hy vọng của chúng ta và màu trắng tượng trưng cho những điều đầu tiên đẹp đẽ nhất. Và đương nhên, mọi thứ sẽ không chỉ dừng lại ở đó.
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn căn phòng nhỏ của mình sẽ không có ban công mà chỉ có cửa sổ hướng ra ngoài, để mỗi sớm mai ánh nắng ấm áp sẽ gõ cửa đánh thức mình dậy. Em không muốn có ban công cũng bởi em không thích mỗi lần anh muộn phiền là lại lẩn ra đó một mình trầm ngâm. Sẽ tốt hơn nếu anh nắm tay em, ôm em vào lòng và cùng ngắm nhìn bầu trời sao kia, em sẽ nhỏ to vào tai anh, thổi phù chúng đi và rồi sớm mai anh sẽ giải guyết việc thật tốt. Em luôn mong muốn mình được là chỗ dựa tinh thần tốt nhất cho anh, chồng yêu ạ!
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, có chắc sẽ không tránh được những lần đôi co, bất đồng quan điểm. Vì anh và em cũng chưa lần nào to nhỏ chuyện gì đến nỗi gay gắt nên em cũng chưa hình dung được anh tức giận sẽ như thế nào nhỉ? Dù sao tính anh em cũng hiểu, sẽ không có chuyện cả hai cùng gân cổ lên để gào đâu. Em muốn chúng ta sẽ nhau giải quyết những mâu thuẫn, tranh cãi một cách tinh tế và sâu sắc nhất chứ không muốn một trong hai người nhận bừa lỗi thuộc về mình để cố gắng lấn lướt cho qua mọi chuyện.
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn con của chúng mình sẽ có cả gái và cả trai. Em muốn con trai thật giống anh, vì đó là cách duy nhất cho em được gián tiếp ngắm anh trưởng thành. Con gái thì hẳn xinh đẹp hơn mẹ nó rồi, những gì đẹp nhất của anh và em sẽ dành cho con hết. Em muốn tên ở nhà của hai đứa nó là..... ( thôi em sẽ nói sau cho anh biết ^^). Tên thật là thứ mà chúng ta sẽ mang theo mãi mãi bên mình nên anh và em sẽ cùng nghĩ cho chúng những cái tên hay ho và đẹp nhất nhé.
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn mỗi buổi chiều sau khi đi làm về sẽ ghé chợ mua vài thứ về nấu cơm tối cho anh và con.Anh sẽ đi đón con nhé, anh sẽ cùng con chơi thể thao, sẽ có những khoảng thời gian cha con tâm sự và anh sẽ cho con những bài học thật bổ ích ngoài giờ lên lớp. Em sẽ ở nhà nấu nướng chờ anh và con về để cùng ăn bữa cơm gia đình. Sau bữa cơm tối, gia đình nhỏ của mình sẽ quây quần bên nhau, cùng nhau xem tivi và cùng ăn những món tráng miệng. Sau đó chúng mình sẽ dạy con học. Anh dạy con học Toán nhé, em sẽ dạy con làm Văn. Chúng ta cùng hướng con trở thành một nhân tố có ích cho xã hội sau này.
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn sẽ có những ngày cuối tuần chúng mình "trốn" con để hẹn hò café như những ngày còn trẻ. Thỉnh thoảng anh sẽ chở em đi ăn tối, đi ngắm trăng này, cùng ôn lại kỷ niệm của ngày mới quen,... Cảm giác như những kỉ niệm về tình yêu ở những ngày trẻ tuổi đang trở về bên mình, để tình yêu của anh và em luôn rạo rực, luôn như thuở ban đầu, cuồng nhiệt và ấm áp <3!
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, chúng mình sẽ ngày càng già đi và con chúng mình sẽ khôn lớn. Lúc đó em muốn cùng anh đi Nhật Bản ngắm hoa anh đào, và đây cũng là đất nước mà cả hai đứa khao khát được đặt chân đến. Rồi chúng mình sẽ về với biển Nha Trang, để cảm nhận cho bằng hết cái mặn mòi và hương vịnồng ấm của gió biển quê em ở cái tuổi xế chiều. Rồi chúng mình lại nắm tay nhau trở về Hà Nội, nơi đã gián tiếp đưa chúng mình đến với nhau.
Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn tình yêu tụi mình cứ mãi vẹn nguyên như lúc ban đầu. Em muốn những lần mệt mỏi, áp lực hay bế tắc, chỉ cần quay lại phía sau lưng là anh đã đứng sẵn ngay đó chờ em, sẽ dang tay để em chạy lại và ôm em vào lòng. Và anh cũng vậy, khi anh có những điều không.vui, mệt mỏi hay áp lực ở nơi anh làm, chỉ cần anh mở cửa, bỏ giày ra và bước vào nhà, mọi buồn phiền sẽ ở lại bên ngoài cánh cửa, trước mặt anh chỉ còn là những bình yên và ấm áp. Ngôi nhà nhỏ của chúng mình sẽ là nơi đầy ắp tiếng cười của niềm vui và hạnh phúc. Dù có đi đâu xa, em chỉ mong anh luôn nhớ rằng, có một nơi và những người thương yêu luôn chờ anh trở về.
Trước khi em viết những dòng này, anh có biết là em đã khóc cho bằng hết những muộn phiền và lo lắng của tương lai xa xăm kia tan biến hết và trôi sạch đi rồi. Vì em biết có ngồi đây mà nghĩ suy thì cũng khó mà lường hết được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng cho dù có biến cố đến đâu, chỉ cần anh vẫn nắm tay em, vẫn muốn em cùng xây đắp ngôi nhà tình yêu thì tình em vẫn trao anh sâu đậm như ngày hôm nay. Em tin sự cố gắng của cả hai sẽ được đền đáp xứng đáng. Và anh à, tất cả những điều em viết trên này có thể là mộng mơ, nhưng em sẽ cố gắng biến nó trở thành sự thật. Em tin là như vậy. Anh, hãy nói cho em biết anh cũng muốn những điều này chứ?!
Gửi tặng anh, người thương của em!
Kem Ốc Quế - Guu.vn

Mình kết hôn đi anh

"Nếu hai đứa mình có con, em sẽ tìm một công việc chẳng tốn nhiều thời gian, để chăm con rồi lo cho gia đình mình nhỏ bé. Sóng gió ngoài đời bao nhiêu, em và con sẽ là mái hiên để anh trú. Những lúc rảnh rỗi chẳng vướng bận lo âu, mình sẽ cùng nhau xem phim, hay em sẽ cuộn tròn trong lòng anh rồi nghe anh ê a từng nốt nhạc, và kể nhanh từng câu chuyện cuộc đời qua một vài thước phim"
Em bảo này! Hay là mình kết hôn đi!
Để về sống cùng một nhà, chẳng cần phải tính toán xem ngày mai anh có thể ghé qua rồi ở lại. Sống cùng nhau nhé! Em ghét cái cảm giác mỗi tối không có anh, chỉ có thể nhìn thấy nhau qua màn hình điện thoại, thấy trống trải vô cùng. Ghét mỗi lần nhà mất nước, mất điện lại phải tự trèo lên kiểm tra. Ghét mỗi tối đi ngủ phải bật đèn sáng vì sợ một mình. Ghét những đêm mưa nằm trùm kín chăn vì sợ tiếng sấm. Ghét cả những ngày nhớ anh đến quay cuồng chỉ biết ngồi thút thít khóc. Và vì anh chẳng ở cạnh em, nên đôi khi em thấy ghét luôn cả anh nữa.
Về chung một nhà cũng được mà anh. Để mỗi sáng anh đi làm, em sẽ đi chợ. Lúc ấy, quãng đường đi bộ dù xa cũng thành gần, đồ đạc có xách nặng bao nhiêu em cũng chẳng than thở, vì nấu ăn cho người em yêu, mọi thứ trở thành niềm vui, không còn như lúc em phải nấu rồi ăn một mình mỗi ngày nữa. Em có thể nấu không ngon, những món ăn vẫn còn rất vụng về. Nhưng em hứa sẽ không bỏ đói anh đâu. Rồi dần dần em sẽ học làm những món anh thích. Để ngày ngày thay vì tụ tập bạn bè bên ngoài, anh sẽ bảo "Thôi, vợ tôi đang chờ cơm".
Nếu bây giờ kết hôn, mỗi ngày khi mở mắt, em sẽ thấy mình nằm trong tay anh, bình yên đến lạ. Em sẽ khẽ hôn lên môi anh, rồi vào bếp làm bữa sáng. Sẽ chuẩn bị cho anh một bộ quần áo lịch sự để đi làm, và bản thân mình cũng phải thật gọn gàng chứ nhỉ. Rồi nếu hai đứa mình có con, em sẽ tìm một công việc chẳng tốn nhiều thời gian, để chăm con rồi lo cho gia đình mình nhỏ bé. Sóng gió ngoài đời bao nhiêu, em và con sẽ là mái hiên để anh trú. Những lúc rảnh rỗi chẳng vướng bận lo âu, mình sẽ cùng nhau xem phim, hay em sẽ cuộn tròn trong lòng anh rồi nghe anh ê a từng nốt nhạc, và kể nhanh từng câu chuyện cuộc đời qua một vài thước phim.
Kết hôn đi anh, em nói thật đấy. Để em được nắm tay rồi hôn anh khi nào em muốn. Để mỗi tối hai đứa đều được ngủ sớm, rồi em sẽ gọi anh dậy nếu anh bị bóng đè, ôm anh thật chặt nếu những giấc mơ có làm anh hoảng hốt. Sống cùng nhau, cho em được chăm sóc anh từng chút từng chút một rồi yêu anh thêm mười năm, hai mươi năm, và rất rất nhiều những năm sau ấy nữa. Lấy nhau đi, em muốn con mình sẽ có ánh mắt của anh, mũi cao giống anh, nhưng má lúm đồng tiền và nụ cười nhất định phải là của em nhé. Ngoan được giống em thì tốt, còn nếu mà có giống anh thì đành vậy, nhường con cho anh dạy, vì mẹ nó còn mụ mị mãi chẳng biết phải làm như thế nào. Nếu ở bên nhau, mỗi khi giận dỗi chẳng ai còn phải nhắn tin làm lành, cứ ôm nhau một cái, chuyện gì chắc rồi cũng qua.
Em bảo này! Nếu sau này mình yêu nhau, thì đây là những lời em muốn nói, cái kế hoạch năm năm của anh, lấy nhau về đi rồi từ từ mình cùng nhau tính. Còn bây giờ chưa là gì của nhau, thì cứ sống hạnh phúc cho trọn hôm nay đã anh nhỉ, chuyện ngày mai cứ để mai lo.
Iris Guu.vn

Gái 30 chưa chồng đâu phải cái tội

Nhiều lúc tôi có suy nghĩ những phụ nữ 30 như chúng tôi sao phải “khổ” thế. Về quê nhiều người cứ dòm ngó, to nhỏ “Không biết nhỏ đó ăn ở sao mà không thằng nào dám rước”; “Chắc nó sao đó nên không ai ngó”.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Tây Nam Bộ. Gia đình lúc bấy giờ không mấy khá giả nhưng ba mẹ vẫn lo cho tôi ăn học đến nơi đến chốn. Sau khi tốt nghiệp ra trường tôi xin về quê làm đúng chuyên ngành nhưng vì môi trường không phù hợp nên sau một năm công tác lại quay về Sài Gòn và tìm được một việc làm ổn định cho đến nay mặc dù không đúng chuyên ngành tôi học 100%. Trong thời gian đi làm tôi có quen và yêu hai người nhưng vì nhiều lý do nên chúng tôi không thể đến được với nhau.
Nói về người thứ nhất: Do tôi làm ở Sài Gòn còn anh công tác tại một tỉnh khác của miền Tây, anh nói quá xa nhau nên sợ mất tôi, vì thế ghen vô cùng, nhiều người xung quanh gọi anh là cuồng ghen hay ghen bệnh hoạn. Điều quan trọng là tôi phát hiện ra tuy anh ghen nhưng đằng sau lưng tôi lại quen người con gái khác “dự trữ” vì gia đình anh nói tuổi chúng tôi không thể đến với nhau (anh không nói tôi biết về chuyện này). Khi phát hiện ra sự thật tôi đã chủ động rút lui để anh không khó xử với gia đình và điều quan trọng là tôi thấy anh không xứng đáng với tình cảm của tôi.
Thời gian cũng làm tôi vơi đi chuyện buồn trong chuyện tình cảm đó. Tôi tập trung vào công việc, gia đình và bản thân mình. Qua bạn bè, tôi gặp và quen một người lớn hơn hai tuổi, có công việc ổn định và khá chín chắn. Chúng tôi xem nhau như bạn bè, chia sẻ cuộc sống, công việc và thấy khá hợp nhau về tính tình. Anh cũng có ý với tôi, quan tâm tôi nhưng cuối cùng lại chọn người con gái đã quen trước tôi. Anh từng có ý định chia tay người đó để đến với tôi lúc mới gặp tôi. Tôi tôn trọng quyết định của anh, không trách một lời mà chỉ chúc anh hạnh phúc với những gì mình đang có. Điều làm tôi nhớ đến giờ là khi anh nói “Em là người phụ nữ trong mơ của những người đàn ông như anh”.
Không phải tôi tự lăng xê mình vì ngoại hình chỉ cao 1,5m nhưng qua bạn bè tôi biết anh nói điều đó vì tôi là người phụ nữ có công việc ổn định, khá độc lập, không đua đòi như những cô gái quê lên Sài Gòn. Tôi giản dị, có khả năng tổ chức gia đình và được sinh ra trong một gia đình gia giáo. Tôi không hỏi anh hay tìm hiểu về lý do anh chọn ai nhưng có người nói anh phải chọn người con gái kia vì gia đình họ có thể giúp anh nhiều trong sự nghiệp, còn tôi không thể. Khi nghe thế, tôi không hỏi thêm gì và cũng thấy may mắn cho mình.
Về phần gia đình tôi, thấy con gái lớn tuổi chưa có nơi có chốn bắt đầu lo lắng, hối thúc chuyện chồng con. Với tôi, chuyện hôn nhân còn do duyên số, tôi luôn quan niệm “Thà kết hôn muộn còn hơn ly dị sớm”. Tôi thấy thế hệ 8X như mình sống rất ngoan, không rực rỡ như các em 9X nhưng đằm thắm và vẫn còn giữ rất nhiều nét truyền thống của phụ nữ Việt Nam. Chúng tôi sống có trách nhiệm với bản thân, làm việc trong môi trường hiện đại, năng động nhưng vẫn rất “quê”.
Nhiều lúc tôi có suy nghĩ những phụ nữ 30 như chúng tôi sao phải “khổ” thế. Về quê nhiều phụ huynh của mình, phụ huynh bạn bè, bà con lối xóm cứ “dòm ngó”, to nhỏ “Không biết nhỏ đó ăn ở sao mà không thằng nào dám rước”, “Chắc nó sao đó nên không ai ngó”… Năm cũ sắp kết thúc, năm mới bắt đầu, mỗi người lại đón nhận thêm một tuổi nữa, áp lực lên chúng tôi càng nặng. Những ngày tết chúng tôi muốn sống gần gia đình nhất nhưng lại là những ngày mệt mỏi nhất vì phải trả lời những câu hỏi của bà con, bạn bè về tình trạng hôn nhân của mình.
Thanh

Tạm biệt, ngày mai em lên xe hoa...

"Chỉ ngày mai thôi, anh sẽ đi trên con đường của anh, em sẽ đi trên con đường của em mà chẳng bao giờ có thể quay lại được con đường chúng ta đã từng chung đôi."

Anh,
Anh có biết ước mơ ngày còn bé của em là gì không?
Để em kể cho anh nghe. Ngày còn bé, khi gấp lại những câu truyện cổ tích, có một cô bé ước mơ nhìn thấy chàng hoàng tử của mình sau 15 năm nữa và cô bé ấy ngồi tưởng tượng, sẽ như thế nào nhỉ.
Đó là người sẽ nắm thật chặt tay cô bé ấy bước những bước chậm rãi trên lễ đường, là chàng hoàng tử trong mơ đắm đuối ngắm nhìn cô bé ấy trong chiếc váy trắng muốt tinh khôi. Chàng trai ấy, không chỉ riêng em, mà tất thảy những cô bé thời ấy đều mơ tới.
Yêu anh, em đã tưởng tượng ra cái ngày ấy, cái ngày mà anh sẽ nắm tay em, dắt em đi trên con đường màu xanh mướt với một đám cưới màu trắng của hoa, màu xanh của bầu trời, và trong vắt của biển. Sẽ lãng mạn biết bao, tinh khôi biết bao nhiêu. Nhưng rồi ông trời khéo đùa, số phận khéo sắp đặt, em và anh...
Ngày mai thôi, em sẽ khoác trên mình bộ váy trắng tinh khôi ấy, nhưng người nắm tay em, chàng hoàng tử trong mơ ấy không phải là anh.
Chỉ ngày mai thôi, anh sẽ đi trên con đường của anh, em sẽ đi trên con đường của em mà chẳng bao giờ có thể quay lại được con đường chúng ta đã từng chung đôi. Chúng ta, mỗi người, rẽ theo một nhánh khác nhau trên  một con đường hai đứa đã từng kiên trì theo đuổi.
Chàng hoàng tử của em – Anh ấy – rất thương em!
Nếu em, yêu anh bằng thứ tình yêu cuồng nhiệt, bất chấp và say mê thì với anh ấy, em yêu bằng tất cả sự trưởng thành, bình yên và an nhiên.
Nếu anh cho em cảm giác ảo tưởng bản thân có thể giữ chân một chàng don-juan đào hoa thì anh ấy – cho em cảm giác an toàn – em đứng đấy và anh ấy luôn ở đây, ngay cạnh em đây này!
Với anh, đó là thứ tình yêu đậm sâu còn anh ấy mong nó sẽ bền lâu mãi mãi.
Ngày mai chàng hoàng tử ấy, không phải là anh... 1
Em cũng như những cô gái khác phải không anh, không đủ bản lĩnh bất chấp tất cả để theo chân một cơn gió, cũng chẳng thể mãi là cái dây buộc mãi anh vào. Em, cũng như bao cô gái bình thường khác, cần một ngôi nhà, cần một mái ấm, cần một người con trai sẵn sàng hy sinh vì mình sẵn sàng là điểm tựa bất cứ khi nào em cần. Không chỉ yêu anh ạ mà còn là thương, rất nhiều... Anh ấy thương em!
Em sẽ không bao giờ quên được, một đoạn đường thanh xuân của em, từng có anh, một đoạn đường quá đỗi những cảm xúc mà cả hai mang lại cho nhau, những ngày tháng tươi trẻ nhiệt huyết tràn đầy ấy, em đã bên anh, sôi nổi và nồng nhiệt như thế nào và em chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì điều đó. 
Chàng hoàng tử đã nắm tay em đi dưới mưa suốt một chặng đường dài của tuổi xuân ấy. Chàng trai ạ, anh hãy cứ hạnh phúc như chúng ta đã từng và nắm chặt tay cô gái của anh, đừng bao giờ cho cô ấy thoát ra như em, dù thế nào đi nữa, anh nhé!
Hạnh phúc là một hành trình dài kiếm tìm những điều tuyệt vời, em hay anh cũng chỉ là một trong những điều tuyệt vời đó mà thôi, sẽ còn rất nhiều những điều tuyệt vời ở phía trước chúng ta nữa đúng không? Em sẽ chờ nó đến với cả hai...
Tạm biệt anh, ngày mai em là cô dâu...
Hà Lê

Em muốn sống cùng anh trọn đời...

"Ngày em là cô dâu xinh đẹp và anh là chú rể điển trai. Chúng ta sẽ sánh bước bên nhau trong tiếng vỗ tay và chúc phúc từ gia đình, họ hàng và bạn bè thân thiết. Em e ấp, bẽn lẽn trong váy áo tinh khôi, còn ánh mắt anh long lanh niềm hạnh phúc khi nhìn thấy cô gái mà anh yêu nhất đời, từ hôm nay, đã là của riêng anh."
Anh à, một khi tình yêu của chúng ta đã đến lúc mà anh và em đều nhận ra rằng, cuộc sống của hai đứa sẽ ý nghĩa hơn biết bao nếu chúng ta cùng nhau sống dưới một mái nhà. Là khi chúng ta sẽ cùng đi cùng về một hướng, chứ không còn là những tháng ngày lẻ bóng đơn côi trên con đường xa tắp. Đến khi ấy, anh có quỳ gối và nói lời nguyện ước cùng em?!
Ngày em là cô dâu xinh đẹp và anh là chú rể điển trai. Chúng ta sẽ sánh bước bên nhau trong tiếng vỗ tay và chúc phúc từ gia đình, họ hàng và bạn bè thân thiết. Em e ấp, bẽn lẽn trong váy áo tinh khôi, còn ánh mắt anh long lanh niềm hạnh phúc khi nhìn thấy cô gái mà anh yêu nhất đời, từ hôm nay, đã là của riêng anh.
Ngày mai, em là cô dâu mới, là bỏ lại thời con gái tự do, là theo anh về xây đắp một gia đình mới. Ngày mai, anh bỏ lại thời trai trẻ tung hoành, là gánh lên mình trách nhiệm lớn lao của một người đàn ông đã có gia đình.
Cả anh và em, đều đã sẵn sàng cho một vai trò mới. Cả hai chúng ta đều biết sẽ có bao thay đổi, bao thử thách chông gai đang chờ phía trước. Nhưng ngay từ giây phút ấy, giây phút mà anh quỳ gối nói lời nguyện ước cùng em, thì em cũng nguyện dùng cả cuộc đời này, để yêu thương người đàn ông mà em đã chọn. "Dù khi ốm đau bệnh tật, dù nghèo khổ hay giàu sang, anh đều sẽ ở bên em, chăm sóc em, yêu thương em và lo lắng cho em đến hơi thở cuối cùng". Giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô dâu mới, em không thể nói gì hơn là để vòng tay bé nhỏ này giữ chặt lấy anh, chỉ để thì thầm "Cám ơn anh – người đàn ông mà em sẽ nắm chặt tay đi đến tận cùng".
Windy Trịnh - Guu.vn

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Cưới được chồng người nhưng tôi chưa ngày nào thanh thản

Cưới được chồng người nhưng tôi chưa ngày nào thanh thản

Hai đứa con của chồng tôi với vợ cũ là nỗi lo đè nặng khiến chúng tôi chưa bao giờ thanh thản. Chúng tôi muốn bù đắp chân thành, không hiểu sao con trai anh vô cùng giận dữ, càng muốn san sẻ giúp đỡ nó lại càng ghét.
Tôi và chồng gặp nhau cách đây chín năm, anh là dân công trình còn tôi làm nghề môi giới bất động sản. Chúng tôi thường xuyên gặp nhau trao đổi công việc, vì nhà xa nên thỉnh thoảng tôi phải ở lại chỗ thi công để tiện theo dõi tiến độ. Càng tiếp xúc tôi càng có ấn tượng tốt về anh, chúng tôi có thể nói chuyện các lĩnh vực trong xã hội, hòa hợp từ suy nghĩ đến sở thích, hiểu tính chất công việc nên dễ chia sẻ với nhau mọi thứ. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành kẻ thứ ba, những người tôi từng coi thường, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ yêu người đàn ông có gia đình.

Tôi có ngoại hình, bằng cấp và công việc ổn định, nhiều chàng độc thân theo đuổi nhưng duyên phận thường không thể đoán trước, tôi đã rung động mạnh mẽ trước anh. Tôi ở lại công trình lâu hơn để được trò chuyện với anh, rồi hai kẻ xa nhà nhanh chóng lao vào nhau sau hai tháng. Nhiều lúc thấy có lỗi với vợ con anh vì thực lòng tôi không muốn phá vỡ một gia đình, nhưng khi xong công trình tôi chia tay thì anh níu kéo. Anh tâm sự vợ chồng không có điểm chung nào ngoài hai đứa con, vợ anh là phóng viên hướng ngoại, năng động; còn anh hướng nội, cả hai không có nhiều chuyện để nói ngoài con cái, nội ngoại; thêm nữa là giờ giấc làm việc thất thường khiến vợ chồng càng xa nhau.

Vì tính chất công việc thường xuyên phải xa nhà, anh dễ dàng nói dối vợ để thoải mái ở bên tôi. Những chuyến công tác ngày càng nhiều là khoảng thời gian đến sống chung với tôi mà vợ anh không hề nghi ngờ. Chúng tôi lén lút hai năm thì tôi có thai nên anh quyết định nói rõ với vợ để chị ấy quyết định. Khỏi phải nói chị ghen tuông, đau lòng, khóc lóc cả tháng trời rồi quyết định ly hôn. Anh để lại tài sản cho vợ và ra đi tay trắng.

Sau ly hôn, cuối tuần nào chúng tôi cũng đưa hai con anh cùng đi chơi siêu thị, công viên để chúng không thiệt thòi về tình cảm; cố gắng bù đắp, yêu thương chăm sóc các con để giảm bớt phần nào mất mát cho vợ con anh và chúng tôi cũng đỡ tội lỗi trong lòng. Rồi vợ anh bị tai nạn mất 40% khả năng lao động, tay chị không còn linh hoạt như trước, không đủ tiêu chuẩn theo nghề đành phải nghỉ làm.

Trong thời gian chị nằm viện, con trai lớn 10 tuổi của chị tự lo toan mọi thứ, nó không muốn chúng tôi biết chuyện, cũng không cho giúp đỡ. Ban ngày chị đi giúp việc nhà cho người ta, tối làm thêm nghề thủ công ăn sản phẩm hoặc đi giúp việc lặt vặt nhẹ nhàng. Con gái nhỏ 8 tuổi nửa buổi đi học nửa buổi lo cơm nước nhà cửa, còn cậu con trai làm đủ nghề mưu sinh, sáng học chiều đi phụ quán ăn, có khi đến 12h đêm mới về nhà. Nó nói thẳng với anh "Ông đã chọn rời đi thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa, để cho mẹ con tôi được yên".

Có lẽ do cuộc sống túng thiếu vất vả, nỗi đau mất cha, bao nhiêu biến cố xảy ra khiến nó căm ghét anh. Nó đổ mọi tội lỗi lên đầu chúng tôi khiến cuộc sống vui vẻ trước kia thành đống đổ nát. Bảy năm qua, anh chỉ có thể đứng từ xa nhìn chúng, càng lớn chúng càng hiểu chuyện, đã quen với cuộc sống khó khăn thiếu thốn tình cảm nên đôi lần gặp nhau mặt chúng lạnh tanh không cảm xúc, không muốn nói chuyện. Con gái nhỏ nói không hận thù gì, chẳng qua xa cách nhiều năm làm sao còn yêu thương như trước, gặp nhau lạnh nhạt như người xa lạ. Con trai lớn cứ nhìn thấy chúng tôi là mặt đanh lại, bảo hãy thôi ngay trò đạo đức giả đó, mấy người muốn giúp nhưng tôi không muốn nhận, mấy người muốn nhẹ nhõm còn tôi thấy khó chịu, không cần các người bù đắp bao năm qua chúng tôi sống rất tốt.

Con trai lớn năm nay 17 tuổi đã là dân buôn bán lọc lõi có tiếng ở một khu chợ. Nó làm bất cứ việc gì miễn kiếm ra tiền, mùa World Cup vừa rồi nó mở quán cà phê nhận cá độ, cầm đồ, còn móc nối để tổ chức đánh bạc. Nhờ vậy có tiền lo cho em gái đi học tiếp và vợ cũ của chồng tôi được nghỉ ngơi, thoát khỏi cảnh làm thuê do sức khỏe chị rất yếu vì di chứng sau tai nạn. Nó xây nhà cửa khang trang, lại có nhà cho thuê, có vốn để buôn bán, tiền thu được thì đầu tư cho vay lãi, ghi lô đề. Mấy năm về trước cứ tối nó lại đi bán băng đĩa phim đồi trụy, bao cao su, thuốc lá trong mấy quán bar, khu đèn đỏ.

Mấy lần anh lên tiếng khuyên nó đừng làm những nghề phạm pháp đó và quay lại đi học, anh sẽ lo lắng mọi thứ không để nó vất vả nữa. Từ một học sinh giỏi toán thành phố, đạt nhiều thành tích học tập và thể thao nay lại sa ngã, dùng chiêu trò xấu xa để kiếm tiền. Lần đó cha con cãi nhau kịch liệt, theo nó có cầu mới có cung, có buôn lậu cướp giật gì đâu, nó giờ trụ cột của gia đình, nghề sáng hay nghề tối nó làm cả hai tay. Anh thực sự bất lực trước con trai lớn.

Suốt mấy năm qua, tôi và anh chưa bao giờ thôi cắn rứt lương tâm. Tôi biết anh yêu tôi sâu sắc, gia đình cũng rất hạnh phúc nhưng hai đứa con với vợ cũ là nỗi lo đè nặng khiến chúng tôi chưa bao giờ thanh thản. Chúng tôi muốn bù đắp chân thành không hiểu sao con trai anh vô cùng giận dữ, càng muốn san sẻ giúp đỡ nó lại càng ghét. Có lẽ lòng tự trọng quá lớn khiến nó cảm thấy khó chịu khi nhận sự thương hại của người khác.

Luôn canh cánh trong lòng mỗi khi nghĩ tới con nên nhiều hôm anh thức cả đêm hút thuốc, suy nghĩ, đôi khi nhìn anh phờ phạc tôi cũng xót xa nhưng không biết làm sao. Cứ nghĩ mọi chuyện đã rồi, sau này lớn lên con cái sẽ hiểu chuyện, thông cảm cho mình, chỉ cần mình vẫn như cũ, thương yêu và chăm sóc nó cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra nhưng việc đối mặt với tòa án lương tâm không dễ dàng chút nào, không đơn giản làm tròn trách nhiệm là có thể xóa nhòa.
Mỗi lần gặp con về anh đều thở dài, buồn. Anh muốn gặp con cho nó bất cứ thứ gì con thích, muốn ôm nó trò chuyện, chia sẻ về dự tính trong tương lai như khi còn là một gia đình, thoải mái đùa giỡn vui vẻ hạnh phúc. Nhưng khoảng cách xa xôi ấy không biết đi hết cuộc đời có lấp đầy được không, hay đến ngày nhắm mắt lìa đời vẫn không an lòng vì tâm nguyện chưa làm được.

Những hình ảnh tình nghĩa phu thê lay động triệu trái tim

Những hình ảnh tình nghĩa phu thê lay động triệu trái tim

Những tình cảm chân thành và sâu nặng của các cặp vợ chồng dưới đây chắc hẳn sẽ khiến không ít người xúc động.
Người đàn ông ngày ngày cõng vợ trên lưng
Đó là câu chuyện cảm động của vợ chồng anh Tằng Quốc Khánh và chị Lưu Tường (Quý Dương, Trung Quốc). Cưới nhau được 5 ngày, anh chị về thăm cha mẹ đẻ, trong lúc đi mua thức ăn chị gặp phải tan nạn bất ngờ khiến vùng đầu bị chấn thương nặng.
Anh Khánh ngày ngày cõng vợ trên lưng.
Anh Khánh và gia đình đã đưa chị đi cấp cứu. Sau khi kiểm tra bác sỹ kết luận: “Cô ấy chỉ cần ngủ quá một tiếng đồng hồ thì có lẽ sẽ không bao giờ tỉnh lại được”. Trước tin vợ mắc bệnh lạ, anh Khánh đã bán nhà, vay nợ khắp nơi để chữa trị cho vợ nhưng vẫn không có kết quả.
Lo sợ vợ sẽ lặng lẽ ra đi, hàng ngày anh Khánh đi làm đều đưa vợ đi theo để tiện chăm sóc. Đến tối, khi đi ngủ anh đặt đồng hồ báo thức, cứ 40 phút lại gọi vợ dậy.
Cặp vợ chồng 62 năm nắm chặt tay nhau đến phút cuối đời
Hai cụ Don và Maxine khi còn khỏe mạnh.
Đó là câu chuyện cảm động của cụ Don và Maxine (Mỹ). Hai ông bà gặp nhau lần đầu tại sân chơi bowling. Lúc đó, ông Don là một kỹ sư xây dựng đến từ Bắc Dakota, còn bà Maxine chỉ là một cô gái bình thường. Sau vài năm tìm hiểu, hai ông bà đã tiến tới hôn nhân.
Hai cụ luôn nắm chặt tay nhau.
Trong 62 năm chung sống, hai cụ đã nhận nuôi hai cậu con trai và gia đình luôn hòa thuận êm ấm. Ngoài việc cùng nhau tham gia các hoạt động ở địa phương, hai cụ còn thường xuyên cùng nhau đi du lịch.
Ông Don và bà Maxine nắm chặt tay nhau trong phút cuối cuộc đời.
Trong những ngày cuối đời, hai cụ nằm cạnh nhau, thường nắm tay nhau và cùng xem lại các bức ảnh của gia đình. Sáng 21/7, hơi thở của bà Maxine yếu dần và qua đời ngay sau đó. Cụ Don rất đau đớn, vẫn nắm chặt tay vợ mình và nói: “Bà hãy chờ tôi”. 4 giờ sau, khi cả gia đình đang đưa cụ bà đi thì cô cháu gái Melissa phát hiện ra ông Don cũng đã trút hơi thở cuối cùng.
Cặp đôi chồng bò, vợ lết
Đó là câu chuyện của ông Lê Văn Tuất và bà Nguyễn Thị Mụng, cùng 57 tuổi, ở thôn Đoàn Kết, xã Hưng Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình.
Cả hai vợ chồng đều bị liệt đôi chân từ khi lọt lòng mẹ, nhưng họ đã đem lòng thương nhau và quyết tâm đến với nhau dù hai bên gia đình đều kịch liệt phản đối. Bố mẹ hai bên nói rằng “đứa bò đứa lết thì lấy chi mà sống”. Thế nhưng, bất chấp tất cả, họ vẫn đến với nhau.
Chồng bò vợ lết kiếm sống qua ngày, nhưng họ luôn hạnh phúc bên nhau.
Không đăng ký kết hôn, không một người thân chúc phúc, đám cưới của họ chỉ đơn sơ chai rượu và lời giới thiệu với xóm làng. Người dân trong thôn xóm thương tình mỗi người góp cây tre, bó tranh, kẻ góp sức giúp họ dựng một túp lều tranh che mưa che nắng qua ngày. Dù cuộc sống vất vả, nhưng họ vẫn sống hạnh phúc bên nhau, không khi nào to tiếng hay cãi vã.
Tình già của cặp vợ chồng nhặt rác
Năm 2012, cư dân mạng truyền tay nhau hình ảnh về một đôi vợ chồng già là công nhân vệ sinh tại thành phố Thạch Gia Trang (Trung Quốc). Trong tấm ảnh, ông cụ cầm tay vợ ủ ấm trong ngày đông giá rét, còn bà thì ngượng ngùng hạnh phúc. Những hình ảnh này khiến người xem không khỏi xúc động.
Bức ảnh tình cảm của đôi vợ chồng già khiến nhiều bạn trẻ ngưỡng mộ.
Theo tìm hiểu, cụ ông là Đoàn Hoán Văn, cụ bà là Triệu Thúy Xảo. Hai ông bà mỗi tháng kiếm được 2000 – 3000 tệ, ngoài tiền thuê nhà là 400 tệ và chi phí sinh hoạt ra, số tiền còn lại ông bà đều tích góp lại cho con cái.
"Vợ nhặt" thời hiện tại lay động triệu trái tim trên thế giới
Trên trang cá nhân của nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Mỹ Brandon Stanton mới xuất hiện bức ảnh đôi vợ chồng trẻ người Việt với dòng chú thích đặc biệt:
Tạm dịch như sau: Anh ấy tìm thấy tôi và con trai tôi vào dịp năm mới. Khi đó chúng tôi đang ngủ ở một công trường xây dựng. Tôi bị chồng cũ đuổi đánh ra đường và không còn nhà để về. Anh ấy nói với tôi: "Em không nên sống như thế này nữa, hãy về nhà với anh". Anh ấy để mẹ con tôi sống chung nhiều tháng trời mà không hề đòi hỏi bất cứ thứ gì. Anh ấy còn đối xử rất tốt với con trai tôi. Thỉnh thoảng khi tôi đi làm trở về nhà, bắt gặp anh ấy đang chơi đùa với con trai tôi. Sau vài tháng, chúng tôi bắt đầu có tình cảm với nhau".
Cặp vợ chồng kỳ lạ này hiện đang sống rất hạnh phúc.
Cặp vợ chồng trong bức ảnh là Nguyễn Văn Tài (29 tuổi) và Nguyễn Thị Thúy An (28 tuổi). Cả hai sống ở TP.HCM từ nhỏ, hiện ở một xóm trọ nghèo tại Q.4. Cuộc sống hai vợ chồng còn đầy vất vả nhưng rất hạnh phúc.
Hạnh phúc giản đơn
Đây là bức ảnh được cư dân mạng chụp tại thị trấn Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Cụ ông 87 tuổi, cụ bà 84 tuổi, ngày ngày hai người ngồi bán gánh hàng rau quả ở ngã tư đường để mưu sinh.
Hạnh phúc giản dị của cặp vợ chồng già ở thị trấn Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang.
Cổ tích tình yêu của cô gái suy thận
Chuyện tình cổ tích của cô gái bị suy thận Nguyễn Châu Loan (Ba Vì, Hà Nội) và anh Nguyễn Văn Vượng (Hà Nội) khiến nhiều người xúc động. Trong cuộc sống, không ít lần chị Loan muốn kết thúc cuộc đời nhưng được chàng trai Nguyễn Văn Vượng - người ít hơn chị 3 tuổi động viên, san sẻ đã giúp chị vượt qua khó khăn. Anh Vượng tự nguyện ở bên chị Loan suốt 7 năm (từ năm 2008), hàng ngày đưa đón chị đi lọc máu, chăm sóc, lo liệu cho chị từng chút một.
Cổ tích tình yêu dang dở của cô gái suy thận khiến nhiều người bật khóc.
Nhưng giờ đây, câu chuyện cổ tích giữa đời thường ấy đành dang dở khi anh Vượng không may gặp nạn và ra đi mãi mãi...
Cảm động chuyện tình kiều nữ và chàng trai có khuôn mặt biến dạng
Câu chuyện của cặp vợ chồng 9X, Trần Lâm (SN 1991) và Thu Hiền (SN 1994) hiện đang sinh sống tại TP.HCM từng gây xôn xao cộng đồng mạng. Cô dâu trẻ trung, nhan sắc khiến nhiều người ngưỡng mộ sánh vai bên một người chồng với gương mặt biến dạng.
Bức ảnh cưới của Trần Lâm và Thu Hiền gây xôn xao cộng đồng mạng thời gian qua.
Được biết, Trần Lâm bị tai nạn từ nhỏ khiến gương mặt bị biến dạng như vậy. Nhưng vì tình yêu, Thu Hiền vẫn đến bên anh và nguyện gắn bó trọn đời.
Chuyện tình của Trần Lâm và Thu Hiền giống như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại đã gây hiệu ứng tích cực trong giới trẻ trong lúc những câu chuyện yêu vì tiền, vì nhan sắc… đã trở nên quá phổ biến tới mức đáng ngại.
Khó tin "phi công" 10 lần cầu hôn "máy bay" hơn 23 tuổi
Sau 10 lần tỏ tình thất bại, kỳ tích đã xuất hiện. Lần đó Trương Siêu đã dùng 999 đóa hồng xếp thành hình trái tim, quỳ gối cầu hôn Lưu Phân.
Rao vat tay Ninh - Office 2013